Truyện candy cô bé mồ côi

Candy Cô nhỏ xíu Mồ Côi

Tác giả Kyoko Mizuki Yumiko Igarashi
Bộ sách
Thể loại Manga
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook mobi
Lượt xem 1507
Từ khóa eBook dế yêu full Kyoko Mizuki Yumiko Igarashi Manga truyện tranh Comedy Romance Văn học Nhật phiên bản Văn học phương Đông
Nguồn fb/groups/AmazonKindle

*

Candy Candylà tiểu thuyết của người vợ tác giảKyoko Mizuki. Sau này, Yumiko Iragashi dựng nó thành bộmangagồm 9 tập. Thành tựu đã giành giải nhất trong phòng xuất bảnKodanshavề truyện tranh Nhật bạn dạng dành cho thiếu nữ năm 1977. Khi thi công tại việt nam lần đầu tiên, bộ truyện mang tên là"Candy - cô nhỏ xíu mồ côi", tất cả 12 tập. Đây là câu truyện khôn cùng cảm hễ và cao thượng về một cô bé bỏng mồ côi đã luôn vươn lên để sống tốt và hạnh phúc trong bất kì yếu tố hoàn cảnh nào. Dù nhà cửa này đang thuộc về thay hệ 7x, mà lại giá trị về tình người, về tình yêu, nghị lực cùng lý tưởng của nó vẫn thực hiện cho thanh niên và khắp cơ thể lớn phần nhiều thời đại yêu thích.

Bạn đang xem: Truyện candy cô bé mồ côi

Ở một miền quê hẻo lánhphía Namnước MỹthuộcMichigan, cónhà thờnhỏ tên gọi Pony, bởi vì hai sơ Pony và Lane quản lí lý. Nhà thờ chuyên chào đón trẻ mồ côi. Vào 1 trong các buổi sángtháng 5năm1898, nhì sơ bắt gặp trước cửa nhà thờ đặt một loại giỏ đựng cô bé bỏng mới sinh. Tờ giấy lưu lại lời nhắn nhủ của người nào đó, rằng xin chăm lo đứa trẻ con tênCandyấy. Candy trở thành bé nuôi của nhị sơ Lane, Pony. Cô bé bỏng dần béo lên theothời gian, kết các bạn với Annie - một cô bé nhỏ mồ côi bởi tuổi mình. Mặc dù Candy nghịch ngợm, bạo dạn mẽ, lí rung lắc còn Annie hiền dịu, yếu đuối nhưng bọn họ lại rất thân thương với nhau. Tuổi thơ của Candy lẫn Annie trôi qua êm ả trên ngọnđồiPony (biệt danh do bầy trẻ mồ côi đặt). Annie thường tủi thân vày không thể biết bố mẹ cô là ai, cô sinh ngày nào. Mọi lúc như vậy, Candy bảo với bạn là ngày họ được bên Pony dấn nuôi, đang thành sinh nhật của họ.

Năm nhị cô nhỏ xíu 6 tuổi, Annie được mộtgia đìnhrất giàu có nhận nuôi. Cô với Candy xa nhau chừng từ đó. Từng ngày Annie với Candy những viết thư hỏi thăm nhau, mà lại rồi Annie gửi lá thư sau cuối đến Candy, viết rằng cô nhỏ xíu muốn quên hẳn nguồn gốc xuất thân của mình, đồng thời tuyệt giao với Candy. Ngồi bên trên ngọn đồi quen thuộc, Candy khóc nức nở sau thời điểm đọc xong thư của bạn. Một cậu thiếu thốn niên đẹp mắt trai mặc đồ vật truyền thốngScotland, treo kèn túi bước tới an ủi Candy và đùa kèn mang đến cô nhỏ xíu nghe. Thấy cô nhảy cười, đàn ông trai bảo: "Cô nhỏ nhắn tí hon à, em cười cợt sẽ đáng yêu và dễ thương hơn là khóc đấy!". Bất chợt lá thư của Annie vô tình bịgiócuốn đi, Candy vội chạy theo nhặt lại chúng, lúc quay trở về thì không còn thấy cậu thiếu hụt niên tê đâu, chỉ với một chiếc phù hiệu download áo cực kỳ đẹp bằngbạcnằm trênđất. Vào trí tưởng tượng của trẻ em con, Candy cho là đó đó là vị hoàng tử của ngọn đồi Pony. Hình hình ảnh và tiếng nói của "the Prince of the hill" - Vị hoàng tử bên trên đồi đang theo Candy đến suốt cuộc đời.

Lúc Candy 12 tuổi, cô nhỏ bé được mái ấm gia đình Leagan quyền gắng nhận về, tuy thế không phải để triển khai con nuôi nhưng làm kẻ giúp việc và tín đồ bầu các bạn với Eliza - phụ nữ nhà Leagan. Tại mái ấm gia đình Leagan, cô bị 2 đứa con của họ là Neal & Eliza hành hạ đủ điều. Nhưng với tính lạc quan, túa mở, táo bạo mẽ, Candy vượt qua đông đảo trò xấu xa của chúng. Cô còn kết bạn với anh emAlistair(Stear),Archibald(Archie) Cornwell vàAnthony Brown(Anthony) - bọn họ hàng trong phòng Leagan. Ba chàng thanh niên này là hầu như người giỏi bụng giúp đỡ Candy các nhất. Trong một lượt rơi xuốngthácnướckhi long dong trongrừng, Candy lại có cơ hội gặp gỡ một bạn bè mới, sẽ là "ông" Albert - fan đã cứu vớt cô. Trải qua bao nhiêu biến cố, suýt bị cung cấp đi làmnô lệởMéxico, nhưng may mắn thay, dựa vào 3 bằng hữu Stear, Archie, Anthony đã viết thư xin với bà mẹ William - người dân có quyền hành cao nhất tộc Andlay cơ mà cô bé nhỏ đã được cứu thoát, và trở thành con gái nuôi của gia đình Ardlay trong sự miễn cưỡng chấp nhận của mệ Elroy - bà già tất cả vai vế, hiện đang thay mặt ngài William cai quản gia đình. đầy đủ tưởng cuộc đời cô nhỏ nhắn sẽ niềm hạnh phúc mãi. Tuy nhiên, tiếp nối Anthonychếtvì ngã ngựa trong buổi reviews con nuôi đồng ý của Candy; bằng hữu Neal với Eliza cũng tương tự nhà Leagan coi cô như vận rủi. Ngán ngẩm và đau đớn, Candy vứt nhà Ardlay về cùng với viện không cha mẹ Pony. Vài mon sau, ông William không nên gia nhân Geogre mang đến đón cô bé nhỏ vào đúng ngàyNoel.

Candy lại một lần tiếp nữa rời xa quê nhà để đếnAnhquốc xa xôi. Do ông William, người đã nhận được nuôi cô ý muốn cô biến hóa tiểu thư đích thực cần gửi cô đếntrườngdòngSaint Paultại nước Anh. Ở trường, Candy tái ngộ Stear, Archie, bên cạnh đó cũng đụng trán với 2 đồng đội xấu xa bên Leagan là Eliza cùng Neal. đàn họ ít nhiều lần thoa nhọ, nạt Candy hoặc xúi giục anh em khích bác cô bé. Tuy nhiên, Patricia O'Brian (Pattie) - một cô nhỏ xíu người Anh nhút nhát, sinh sống nội vai trung phong vẫn luôn luôn bầu chúng ta với Candy, bỏ mặc mọi lời ra giờ vào. Số phận chuyển đẩy cô phụ nữ 13 tuổi này tái ngộ Annie - người các bạn thời thơ ấu ở trong nhà Pony; chạm chán Albert là chàng thanh niên từng cứu giúp mạng cô và Terrence Grandchester (Terry), trong tương lai trở thành tình nhân của Candy.

Bằng tính hoạt bát, đáng yêu, Candy dần làm cho Annie hiểu rõ tình bạn đẹp tươi giữa họ cùng cô ban đầu chơi thân quay trở lại với Candy. Albert vẫn xuất sắc bụng và thân thương như xưa, anh từ bây giờ làm vấn đề trong sở thú. Quan hệ giữa cô cùng với Terry cũng tiến triển khôn cùng tốt. Éo le thay, cô đái thư xấu tính Eliza cũng thầm lưu ý Terry sẽ bày mưu chia cắt hai người. Kết quả: Terry nhận thay người mình yêu thương hình phạt bị xua học, kế tiếp lêntàu thuỷđể mang đến Mỹ; còn Candy cũng xin nghỉ ngơi học và tìm con đường trở về nước Mỹ. Candy về nhà đất của sơ Pony cùng sơ Lane - 2 chị em tinh thần, bày tỏ nguyện vọng ao ước trở thành y tá của cô. Nạm là Candy được sơ Pony giới thiệu vào trường y tá kiêmbệnh việnMary Jane. Năm đó, Candy mới 16 tuổi. Sau một thời gian dài học tập, Candy thuộc vài chị em y tá khác thừa nhận lệnh đến thao tác tại dịch việnSaint JohntạiChicago. Đây cũng là lúcchiến tranh quả đât Ithực sự xảy ra.

Một lần nữa, Candy vui mừng chạm mặt lại những người bạn yêu dấu của mình: Stear, Archie, Annie, Pattie. Cô cũng hội ngộ với cả Albert, vị ân nhân cứu cô hồi nhỏ. Mặc dù nhiên, anh bị mất trí nhớ do tai nạn thương tâm nên không thể biết Candy là ai. Candy với lòng yêu thương vô hạn giành riêng cho Albert, vẫn thuê 1 căn hộ nhỏ ở nước ngoài ô để sống bình thường và âu yếm cho anh. Albert bởi vì mất trí nhớ cần không nhận thấy Candy, nhưng sau đó anh từ từ quý mến và xao động vì chưng tính cách đáng yêu và dễ thương của cô. Cả hai thông thường sống niềm vui và có nhiều kỷ niệm ấm cúng cùng nhau. Albert đã từng nghĩ rằng nếu rất có thể sống thuộc Candy vui vẻ hằng ngày như vậy thì anh không nên lấy lại trí nhớ của mình nữa.

Terry từ bây giờ đã trở thànhdiễn viênkịchnổi tiếng. Anh bao gồm chút băn khoăn lo lắng khi nhận ra thư của Candy báo tin cô đang sống cùng Albert, tuy vậy anh luôn tin tưởng Candy và kính trọng Albert nên không thể phàn nàn gì. Terry vẫn mời Candy mang đến buổi diễn đặc biệt quan trọng nhất của anh. Cô liền hồ hởi đi tàu mang lại thành phốNew York, chỗ Terry sống. Người duy nhất đi tiễn cô buổi sáng sớm sớm hôm ấy là Stear, cậu còn tặng Candy chiếc hộpnhạc(phát minh mới nhất của cậu ta), nói cùng với Candy: "Mỗi khi nghe điệu nhạc của nó, hạnh phúc sẽ cho với em!" cơ mà cuộc tình duyên của Candy & Terry đã bị một biến đổi cố to đùng cắt đứt vĩnh viễn. Susanna - thiếu nữ diễn viên người cùng cơ quan thầm yêu Terry từ lâu, sẽ hứng chịu chũm cho anh hậu quả nặng nề từ 1 tai nạn của sân khấu; từ đó cô bị mất đi chân phải. Vì lòng tin trách nhiệm, Terry buộc lòng từ bỏ Candy và lấy Susanna. Về phần Candy, cô cũng không muốn để tình nhân khó xử, đã chủ động chia tay. Ngay tối đó, cô lên tàu trở về Chicago. Giữatrờituyếttrắng xoá, giờ đồng hồ nhạc trường đoản cú món kim cương Stear tặng ngay bỗng vang lên trong biu áo cô. Trung khu hồn Candy mặc dù đang đắm chìm trong đau khổ, nhưng lòng tin "hạnh phúc vẫn đến" khiến cho cô rứa sức quay trở lại được với đa số người.

Candy trở về quê hương với Albert. Anh đã quan tâm và bảo đảm an toàn cho Candy trong thời gian cô suy sụp nhất. Một lần vị nóng lòng ý muốn về công ty nấu ăn quan tâm Candy, anh bị xe đụng và gặp chấn thương ở đầu. Gặp chấn thương đó giúp anh dần dần hồi phục trí nhớ. Khi đã hồi phục hoàn toàn, Albert không nói sự thật cho Candy biết, vị anh mong tiếp tục quan tâm và đảm bảo an toàn cho cô. Nhưng vị anh không thể công khai minh bạch thân phận, và những người dân hàng xóm bước đầu nghi ngờ mối quan hệ của hai người, Albert đã lặng lẽ ra đi.

Đó là khoảng thời gian cực khổ nhất của Candy, dường như những người thân thiện với cô phần đông lần lượt ra đi. Stear vẫn tình nguyện ra trận mạc làm phi công lái máy bay rồi hi sinh; Neal hãm hại khiến Candy mất việc; Albert thì đã từng đi biệt tích; tình nhân cũ của cô ấy là Terry suy sụp, bắt buộc từ vứt sự nghiệp kịch nghệ của anh.

Lúc này khi phân biệt Candy cùng Terry vẫn còn quá cực khổ và suy sụp sau thời điểm chia tay, Albert đã âm thầm thu xếp cho tất cả hai gặp gỡ nhau lần nữa. Candy đến Rockston, bangIllinoisđể kiếm tìm Albert (theo sự sắp xếp của chủ yếu anh), với cô bất thần gặp lại Terry sống đó. Hôm nay Terry đang diễn một cách hời hợt với tham gia những vở kịch rẻ tiền, tại cácsân khấutồi tàn. Cô đứng lặng im khu vực góc phòng sân khấu, coi anh diễn mà lại nước đôi mắt cô dâng trào. Với xiêu dạt củatình yêu, Terry cảm thấy được sự hiện diện của Candy và cả khuôn mặt âu sầu của cô. Dựa vào nó, Terry mới gồm động lực nhằm đứng dậy, làm cho lại cuộc đời.

Xem thêm: Sao Việt: Tin Tức Sao Việt & Thế Giới Sao, Tin Tức Sao Việt & Thế Giới

Khi Candy trở lại Chicago, cô nhận thấy lệnh trong phòng Leagan buộc cô phảikết hônvới Neal. Thương hiệu công tử bột này cũng bị đậm chất ngầu và nét trẻ đẹp tâm hồn của Candy thu hút. Candy tất nhiên không lúc nào chịu rước kẻ kém nhát, vô lại như hắn. George - gia nhân trung thành của nhà Andray đang khuyên cô cần đi gặp ngài William ở Lakewood, xin được huỷ bỏhôn ước. Nhưng mà thật bất thần khi William Ardlay chính là... Albert - người giúp đỡ Candy nhiều nhất. Để giúp Candy hủy bỏ đính cầu với Neal, Albert chấp nhận công khai thân phận của mình. Albert đứng ra bảo vệ cô trước cả cái họ. Tiếp nối cả hai bên nhau cưỡi ngựa, chèo thuyền, ôn lại những kỷ niệm đẹp ở Lakewood ngày xưa.

Sau không ít biến cố, Candy quyết định trở lại đơn vị Pony - quê hương yêu thích của mình, hành nghề y tá làm việc trạm xá sát đó. Đồng thời cô cũng góp sơ Pony cùng sơ Lane trông nom bọn trẻ mồ côi. Các bạn thân của Candy cũng cho thăm công ty Pony và tổ chức triển khai một buổi tiệc chúc mừng cô trở về. Lúc Candy chạy lên ngọn đồi đầy kỉ niệm, cô gặp Albert vẫn đứng ở nơi bắt đầu cây sát đó, bảo rằng: "Cô nhỏ bé tí hon à, em cười trông sẽ càng xinh xắn hơn đấy!" câu nói đã khiến cho Candy ghi nhớ lại chàng hoàng tử thời thơ ấu, và thốt nhiên hiểu ra hoàng tử, Albert và ngài William chỉ là một trong người duy nhất. Nhiều năm trước định mệnh chuyển đẩy họ chạm mặt nhau, và hiện giờ lần nữa để họ tái ngộ tức thì trên chủ yếu ngọn đồi Pony thân thiết này.

Trong nụ cười sướng dâng tràn, Candy chạy tới nơi Albert - hoàng tử trên đồi. Đôi mắt xanh của cô bây giờ đẹp hơn lúc nào hết.

Câu chuyện khép lại sống đó.

***

Candy trắng Ardley – Cô gái bé dại có thú vui rạng rỡ. Cô gái nhỏ luôn luôn luôn cười trước hầu như đòn đau của số phận.

Cho dù bao nhiêu thời gian trôi qua tôi cũng chẳng thể nào nắm được nước mắt mỗi lúc đọc “Candy Candy”. Tôi không hiểu biết cái trái đất trong nạm thánh thiện đấy ở đâu mà ra được. Nó đẹp và thiêng liêng lắm.Lần thứ nhất đọc “Candy Candy”, tôi chừng khoảng tầm 13, 14 tuổi. Khi đó nhà trường yêu cầu học sinh quyên góp truyện cho trẻ nhỏ nghèo và vô tình tôi bắt buộc mang đống truyện quyên góp đó của cả lớp về, nhờ đó tôi vẫn đọc được “Candy Candy”. Cỗ “Candy Candy” lúc ấy không đầy đủ, nhiều tập thiếu khiến cho tôi phát âm cũng không được ngay tức khắc mạch. Vậy nhưng mà vẫn khóc như mưa. Lúc Anthony mất, khi Terry chia ly Candy, khi loại quãng đời niên thiếu của không ít người bạn trẻ trong Candy đã trở thành dĩ vãng. Về sau khi được hiểu đủ cỗ truyện tôi còn khóc cho sự ra đi của Stea. Dưới đó là những trích đoạn mọi thông tin, review, phản hồi hay về cỗ truyện nhưng tôi thu lượm được :)

Một số thông tin truyện:

Candy Candy thực tế là một tè thuyết của nữ tác giả Kyoko Mizuki. Sau này, Yumiko Iragashi dựng nó thành cỗ manga tất cả 9 tập. Sản phẩm đã chiếm giải nhất ở trong phòng xuất bản Kodansha về chuyện tranh Nhật bản dành cho thiếu phụ năm 1977. Đây là câu truyện khôn cùng cảm cồn và cao thượng về một cô bé nhỏ mồ côi đã luôn luôn vươn lên để sống giỏi và hạnh phúc trong bất kì hoàn cảnh nào. Dù item này sẽ thuộc về núm hệ 7x, tuy thế giá trị về tình người, về tình yêu, nghị lực cùng lý tưởng của nó vẫn làm cho người trẻ tuổi và từ đầu đến chân lớn đầy đủ thời đại yêu thương thích.

Sự nổi tiếng

Candy Candy đã đạt được sự nổi tiếng rất cao trong nhiều năm liền, các dạng đồ chơi Candy Candy khác nhau cũng rất được bán trong thị phần Nhật Bản. Trong những năm 1976 sau khoản thời gian manga trở nên cực kỳ nổi tiếng giữa cụ hệ thiếu phụ Nhật Bản, một phiên bản anime Nhật bạn dạng được chế tạo cho kênh NET (ngày ni là TV Asahi). Năm 1978, một hãng hoạt hình đã làm cho phim về Candy Candy và bạn của cô trình chiếu trên những rạp tại Nhật Bản. Một phiên bản khác được tạo ra năm 1992. Candy Candy vươn ra khoảng quốc tê vào đầu và trong những năm 1980 ở phần đa nơi như Châu âu, Đông phái mạnh Á, Châu Phi cùng Mỹ Latinh.

Trích review:

Truyện Candy là bộ truyện mà mình muốn nhất. Nhưng chiếc cảnh nhưng mình nhớ mãi, mẫu cảnh đã khiến cho mình khóc nhiều nhất là cảnh Achi đứng trên ngọn đồi thổi sáo, thổi mang đến Stea cùng thổi cho cả Alxon nữa. Achi lưu giữ lại gần như tháng ngày cha người hạnh phúc bên nhau, số đông tháng ngày sẽ chẳng khi nào trở lại. Còn Candy, cô không được dự lễ tang của Stear, cô chỉ ngồi trong nhà thời thánh và khóc, với nhớ lại hầu như kỉ niệm ngày xưa… câu chuyện này đẹp nhất biết bao, với những bé người cao thượng biết nhịn nhường nào, hầu như con người sống không còn mình bởi vì ước mơ: như Stea, anh đang được bay trên thai trời, chiến đấu vì chưng tổ quốc thân thiết và bị tiêu diệt trên bầu trời, thân cảnh hoàng hôn chén bát ngát… Mình luôn luôn mong mong muốn sẽ biến đổi một bạn như Candy, một nhỏ người xuất sắc bụng, có trong mình trái tim nhân hậu…

Có lẽ hình ảnh Stea đẹp tuyệt vời nhất là hình ảnh anh đứng lặng lẽ nơi sân Ga tiễn chân Candy đi. Thật ai oán và thiệt đẹp.” Thực sự đúng là như thế! Nó buồn, chính vì thế nó đẹp. Cảm giác được cái ảm đạm đó, nét đẹp đó, cảm giác được cả cái thời tiết lạnh lẽo tận sâu vai trung phong hồn vào buổi sớm đó, sân ga đìu hiu và tuyết mỗi một khi một nhiều. Truyện trắng black mà, chẳng thể có hình ảnh đẹp như bạn dạng gốc. Tuy thế bongbien tin rằng những ai đã từng phát âm Candy, đều rất có thể cảm thừa nhận được, buổi sáng sớm hôm ấy…! “Người ra đi 1 mình là anh, chứ không hẳn là em đâu”. Không được theo chân đoàn người tiễn đưa Stea ra nghĩa trang, một mình giữa thánh đường, Candy đang nói như thế! Nỗi đau này không qua, nỗi đau dị kì đến. Tery chưa ra khỏi trái tim cô thì Stea đã rời xa. Còn nỗi bất hạnh nào hơn, những người thân yêu thương lần lượt, theo lần lượt rời xa mình… vượt qua gần như nỗi đau để giúp đỡ Petty trước sự việc ra đi của Stea càng cho ta thấy Candy trẻ trung và tràn trề sức khỏe và đáng yêu. “Cứ khóc đi, rồi thì toàn bộ sẽ qua, các bạn không được chết, cùng Stea cũng sẽ không sinh sống lại, hiểu không vật dụng ngốc!” trẻ khỏe thì cứ mạnh mẽ, nước đôi mắt rơi thì nước mắt cứ rơi… Mới hôm qua thôi, tất cả dường như vẫn còn khôn xiết gần, gần như là từng tương đối thở… Stea mê thích bay, Stea trực thuộc về khung trời kia, bao gồm lẽ giờ đây Stea sẽ ở bên trên ấy, nhìn xuống mọi người và ước Chúa ban an toàn cho họ. “Cảnh hoàng hôn bát ngát này, cố định một ngày nào kia anh sẽ đến em xem… đến em xem…”. Hứa anh một ngày khác! Stea!

Candy Candy là giữa những bộ truyện mà lại tôi ấn tượng nhất. Tất cả niềm vui, tất cả nỗi buồn, bao gồm thơ ngây, gồm trải nghiệm… Suốt mọi tập đầu, khi nào trong tôi cũng ngập tràn thú vui của Candy – một niềm vui chói chang bùng cháy như ánh nắng, làm cho mờ đi đông đảo vết tàn nhang trên gương mặt và bừng sáng đốt cháy nhức thương. Cô bé mồ côi chạy tung tăng bên trên đồi cỏ xanh rì, trời xanh cao vợi, mây white như bông gòn bay theo gió lộng 1 trong các buổi trưa bình yên. Yêu lắm hình hình ảnh Candy trèo lên cây giã từ những anh bạn trong đơn vị cô Poni theo thứ tự có người nhận nuôi – một cái buồn rất đơn giản thương, một giải pháp chia tay rất đẹp nhẹ nhàng kiểu trẻ em nhưng vẫn tạo cho độc giả ấn tượng sâu sắc. Dòng kết của Candy, mặc dù vẫn còn những mất mát, tuy vậy đã xuất hiện một trang cuộc sống mới cho cô gái nhỏ tuổi mạnh mẽ này. Đó là được quay trở lại với mái ấm thời trước sau từng nào thăng trầm cuộc sống, nơi quê nhà bình yên ổn ngóng đợi, để tạm dừng và cảm giác góc trời lốt yêu của riêng biệt mình. Size tranh sau cuối đã lộ diện trở lại thú vui sáng vào đó, như cô gái nhỏ tuổi vô tư tuổi lên sáu hồn nhiên cùng nghịch ngợm, chạy đến bên ‘vị hoàng tử trên đồi’ ngày nào. Hoàn toàn có thể hai tín đồ sẽ bên nhau, và hoàn toàn có thể không… ai biết trước được. Nhưng với một kết thúc mở như thế này, người hâm mộ được trường đoản cú do tạo thành cái kết theo mong muốn của mình. Anthony. Stear. Terry. Những người dân đã đi xa, những người đã chết thật mặt… họ vẫn vẫn luôn soi sáng đến cô nhỏ nhắn trên đoạn đường dài của bản thân. . . .

Năm mon trôi đi, bốn mùa luân chuyển, đền rồng đài thành quách xuất xắc cả kim từ bỏ tháp cũng trở nên bị thời gian xoá mờ… tuy vậy Candy sẽ dạy tôi rằng “Sự sinh sống không khi nào bị dập tắt”… không bao giờ… “Nắng lên cao rồi nhỉ? biển khơi và tàu số đông sáng rực lên. Đời bạn là thích hợp rồi tan, chảy rồi lại hợp… Còn sinh sống thì đang còn chạm mặt nhau thôi… Đến một thời gian nào đó, chắc chắn là sẽ…” duy trì vững trong tim niềm tin ấy, Candy đã luôn mong đến một ngày được chạm mặt lại Terry. Gặp được nhau đã là hạnh phúc, chớ vì khoảng thời gian rất ngắn chia tay cơ mà mất niềm tin. Giả dụ còn sống thì vẫn còn gặp mặt nhau, chỉ việc ta hy vọng thì chắc hẳn rằng sẽ là như thế. “Vẫn còn sinh sống quả là một trong điều hạnh phúc, anh Albat nhỉ?” Đúng rồi, chỉ cần còn sống, thì muốn làm cái gi cũng được. Vày thế, hãy trân trọng cuộc sống thường ngày của mình. Hãy tin cuộc sống là món quà đẹp tuyệt vời nhất mà thượng đế đã ban khuyến mãi ngay cho nhỏ người. Từng ngày tỉnh dậy, được căng lồng ngực hít thở, được cảm nhận cuộc sống bằng tất cả các giác quan, sẽ là niềm hạnh phúc mập mạp của bé người. Bao gồm cái ánh sáng của niềm tin ấy đã đưa về cho Candy một sức sống ko gì dập tắt được. Với một nụ cười luôn luôn thường trực bên trên khuôn mặt dễ thương đó. Một nụ cười, những tưởng như đơn giản nhưng có thời điểm giật mình quan sát lại ta lại thấy bên cạnh đó cuộc sống với những bề bộn xung quanh cuốn ta đi cấp tốc quá, khiến cho nhiều lúc ta huyết kiệm trong cả những nụ cười. Còn cùng với Candy, mang đến dù gặp gỡ bao chuyện xẩy ra đi chăng nữa, bi hùng đó, cực khổ đó…, mà lại cô chưa lúc nào để tiến công mất nụ cười. Candy luôn cười. Cho dù trong thú vui đó chất chứa đều u uất gì, những buồn rầu gì, chỉ cô new hiểu.

Và mẩu truyện giữa Candy với Terry có thể nói rằng là kinh điển trong shoujo manga, bởi các lần đọc lại, tình thương ấy lại đem đến xúc cảm vừa mãnh liệt vừa đau thương. Chúng ta cùng cười khi thấy bọn họ khiêu vũ, ngồi bên nhau hạnh phúc trước ánh lửa bập bùng, hay viết lẫn nhau những lá thư lâu năm bất tận… Rồi chính bạn như chực khóc thấy lúc Candy không xoay đầu lại, một mình bước lạc lõng trên con đường khuya vắng, giữa tiếng nhạc đơn chiếc vang lên, trong tối tuyết trắng xóa…Để thấy trái tim ta rung lên từng nhịp nhỏ tuổi như chạm tay vào ký kết ức của chính mình…

Candy Candy vẫn thổi sức sống vào trọng điểm hồn và làm cho dịu tinh thần của biết bao núm hệ độc giả. Một mangaka nổi tiếng từng nói một shoujo giỏi thật sự là shoujo rất có thể lấy đi nước mắt của rất nhiều người, và mỗi khi nhìn lại, kia là hầu như giọt nước mắt không còn phí hoài vô ích. Bởi bọn họ đã đọc, chúng ta đồng cảm, bọn họ mến yêu. Cùng “Candy Candy” đã có tác dụng được như thế.

Những lời nói đáng lưu giữ trong truyện :

“Đời người là đúng theo rồi tan, chảy rồi lại hợp… Còn sống thì đang còn gặp mặt nhau thôi… Đến một thời điểm nào đó, chắc hẳn rằng sẽ…” (Albat)

“Cô bé tí hon, mọi khi cô cười, trông cô càng đẹp lung linh hơn đấy” (Anthony)

“Đằng sau sự tinh khôn đó có lẽ là cả một nỗi cô đơn…” (Anthony)

“Hoa tàn đi rồi lại nở đẹp mắt hơn, bạn chết rồi sẽ vẫn còn đấy sống mãi trong tâm địa người sống” (Mẹ Anthony)

“Tôi chỉ cho để xem gương mặt những fan đang ở chỗ này cầu nguyện, nhưng tiếp đến không biết họ đang làm đông đảo gì?” (Terry)

“Cô bé bỏng này ko hy vọng sinh ra là con rơi đâu, những người trong cuộc nhưng vô nhiệm vụ mới là đáng kinh tởm” (Terry)

“Candy, đấy là món quà đem đến hạnh phúc đến Candy! những lần giở nắp ra với nghe bản nhạc này thì hạnh phúc sẽ cho với em đấy!” (Stea)

“Phải, anh đã sàng lọc rồi. Chưa hẳn Candy mà là Suzana… đầy đủ ngày mon trong thánh viện Paul… Tuổi tx thanh xuân đã qua đi… thời gian cũng qua đi.. Toàn cục nụ cười và cục bộ ánh sáng! Candy…” (Terry)